Top 12 # Xem Nhiều Nhất Y Nghia Not Ruoi Phia Sau Gay Mới Nhất 3/2023 # Top Like | Asus-contest.com

Truyện: Thần Y Thánh Thủ

– Cậu, cậu nói gì!

Hai người đứng trước mặt Triệu Chí nháy mắt ngây người, Triệu Chí đứng sau họ, trên mặt lộ vẻ phẫn nộ, nếu không phải Trương Dương đông người, chỉ sợ gã đã chửi ầm lên.

– Vị tiên sinh này, nói rõ một lần nữa là tôi không ác ý, anh thật sự mắc bệnh!

Trương Dương im lặng, nói xong câu này, bản thân hắn cũng cảm thấy kỳ quặc.

Hắn có thể hiểu tâm trạng của người đối diện lúc này, nếu đổi lại là hắn, đột nhiên có người ngăn mình lại, nói mình có bệnh, tâm tình của hắn cũng sẽ chẳng thể nào tốt được.

Tiếc là, dù là ở kiếp trước hay ở hiện tại, tiếp xúc giữa Trương Dương với bệnh nhân đều là bị động, hoặc chẳng hạn là tình hình khẩn cấp như kiểu Tần Chính, trước giờ thực sự hắn chưa từng chủ động đi tìm bệnh nhân, giúp người ta chữa bệnh, hắn cũng không biết nên nói thế nào thì tốt.

Đừng nói hắn, hầu hết các bác sĩ hẳn đều không làm chuyện thế này.

Bác sĩ trị bệnh cứu người, không phải nhân viên bán hàng tới tận cửa tiếp thị, làm sao có thể chủ động đi tìm khách hàng, từ xưa đến nay, đều là ai có bệnh, trực tiếp đi bệnh viện tìm bác sĩ khám bệnh, sau đó chữa bệnh, bác sĩ chủ động đi tìm bệnh nhân, có thể nói là rất ít.

Tuy nhiên hiện tượng này không phải không có, trước kia bọn giang hồ bịp bợm cũng thích dọa người như vậy, khi nào cũng phán câu anh có bệnh, phải tổn tài mới có thể thoát nạn, hiện nay xã hội ổn định, loại giang hồ bịp bợm như vậy gần như không có nữa.

– Tôi bệnh?

Triệu Chí không giận ngược lại còn cười, tay lặng lẽ nhấn di động bên hông, gọi điện đi, hai thủ hạ hiện tại của gã đều là nhân viên bình thường, không thể dùng sức mạnh với đám người Trương Dương được.

Sau Trương Dương là hai chàng thanh niên vạm vỡ, nhìn là biết không dễ chọc, rồi lại thêm đám Tần Dũng đã tới nữa.

Lúc Tần Dũng ra ngoài cũng đem theo vệ sĩ.

– Tiên sinh, tôi biết anh không chấp nhận được, nhưng anh thực sự mắc bệnh, mà còn là bệnh nặng!

Trương Dương bất đắc dĩ sờ mũi, tìm hơn một tiếng, hắn mới tìm được bệnh nhân thích hợp, người trước mặt mắc bệnh nặng, hơn nữa còn là bệnh nặng rất phiền phức.

Cũng may bệnh của gã vẫn chưa hoàn toàn chuyển biến xấu, Trương Dương vẫn còn cơ hội giúp gã chữa trị, người này đối với Trương Dương mà nói, cũng là đối tượng thích hợp nhất cho cuộc tỷ thí ngày hôm nay.

– Được, cậu nói tôi mắc bệnh, rốt cuộc tôi bệnh gì, hôm nay ở con đường trung tâm này nói rõ cho tôi, đúng rồi, đây là số 320!

Triệu Chí lớn tiếng nói, gã là người thông minh, hiện tại điện thoại của gã đang mở, nghĩa là đang báo địa chỉ ra ngoài.

Gã là người có tiền, còn là một tỷ phú, Trương Dương đột nhiên đứng trước mặt nói gã mắc bệnh, còn đưa theo nhiều người như vậy, khiến bản năng đề phòng của gã trổi dậy.

Trương Dương khẽ thở dài, chậm rãi nói:

– Tôi nói, anh không cần lo lắng, cũng không cần phải sợ!

– Được, cậu nói đi, tôi không lo lắng, cũng không sợ hãi!

Triệu Chí cười lớn, gã tin Ngưu mập nghe điện thoại chắc chắn có thể nghe thấy mấy câu này, gã không nói, cũng báo địa chỉ, Ngưu mập sẽ biết rõ gã gặp phiền phức, nhất định sẽ tới trợ giúp gã.

Gã đang chờ người mình tới, dể tính sổ mấy tên trước mặt.

– Bệnh của anh, là khối u…

– U, sao cậu không nói tôi bị ung thư luôn đi?

Trương Dương mới nói ra, đã bị Triệu Chí cắt ngang, Triệu Chí còn tức giận la lối Trương Dương.

Trương Dương lắc đầu, tâm tình của Trương Dương hắn có thể hiểu được, nếu đổi lại là hắn, bị người xa lạ nói mình bị u, hắn cũng không chịu được.

Đừng nói gã, chính là Tô Triển Đào và Tần Dũng, cũng trợn to hai mắt.

Tô Triển Đào còn kéo Trương Dương, nhỏ giọng hỏi:

– Trương Dương, anh ta bị u thật à?

– Đúng, nhìn thấy nốt ruồi không, chính là nó đấy!

Trương Dương nhỏ giọng trả lời, hiện nay hắn muốn làm thế nào để Triệu Chí tin mình, đồng ý để mình chữa trị cho gã, nếu bệnh nhân không đồng ý, hắn cũng không thể nào cưỡng ép được đúng không nào?

Trương Dương cũng không phải bác sĩ bệnh viện tâm thần, ở đó mới có chuyện cưỡng ép.

– Nốt ruồi cũng có thể là khói u sao?

Mắt Tô Triển Đào lại trừng to.

Tô Triển Đào không phải bác sĩ, không biết những chuyện này, tuy nhiên nốt ruồi anh ta đã thấy nhiều rồi, ngay trên người anh ta cũng có, chỉ có điều không to được như nốt ruồi của Triệu Chí thôi.

Nhưng dù có khủng bố thế nào, thì đó cũng là nốt ruồi, Tô Triển Đào xuất thân không chuyên căn bản không ngờ, nốt ruồi cũng sẽ trở thành khối u, hơn nữa còn là nốt ruồi trên mặt.

Sau khi giải thích cho Tô Triển Đào, Trương Dương quay đầu lại, nói với Triệu Chí:

– Tôi chỉ có thể nói, hiện tại nó là khối u, vẫn chưa chuyển biến xấu hoàn toàn, nhưng nếu cứ tiếp tục, chưa đến một hai năm sau sẽ thực sự trở thành ung thư!

Giọng Trương Dương không nhỏ, câu nói lần này của hắn ai cũng nghe được.

Lúc nói trong lòng Trương Dương cũng có chút bất đắc dĩ, những lời này là sự thực, nhưng nhìn vẻ mặt của những người xung quanh, rõ ràng đều không tin hắn, ngay cả Tần Dũng đi theo hắn mà cũng vậy.

– Mày mới bị ung thư đấy, khốn kiếp!

Triệu Chí bất chấp đối phương nhiều người hơn mình, tức giận, gã là người có tiền, bị người đi đường nguyền rủa bị ung thư, làm sao mà chịu được.

Trong lòng gã, Trương Dương kia đang nguyền rủa gã bị ung thư.

Hai thủ hạ vội ôm gã lại, tránh voi chẳng xấu mặt nào, không Triệu Chí mà hành động, hai anh chàng lực lưỡng kia cũng bước lên trước, lúc này mà động thủ bọn họ nhất định thua thiệt.

Không thể không nói, Tô Triển Đào nhất thời nảy sinh suy nghĩ, bỏ tiền mời vệ sĩ cũng có tác dụng nhất định.

Trương Dương bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, nói:

– Tiên sinh, thuốc đắng giã tật sự thật mất lòng, có phải da của ông thường xuyên bị lở, dùng thuốc cũng không ăn thua, sau đó nó tự khói, sẽ biến thành nốt màu đen?

Đang tức giận triệu chí đột nhiên sững sốt, hai người đang ôm gã cuối cùng cũng thở ra, cảm xúc của Triệu Chí cũng khôi phục.

– Đúng là có, rồi sao?

Triệu Chí gật đầu, trong lòng nghĩ, không phải mấy người này biết rõ về mình đấy chứ, cứ nghe người ta nói trước đã.

Gần cả năm qua, trên người gã đúng là có bị lở loét, rất ngứa, còn hơi đau, đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ kê đơn thuốc, gã cũng uống, sau đó đôi khi khỏi, đôi khi vô dụng, nhưng sau đó chỗ lỡ loét sẽ tự khỏi.

Còn nữa, da chỗ đó thật sự hơi đen hơn những chỗ khác một chút.

Trương Dương lại hỏi:

– Còn nữa, nốt ruồi trên mặt anh, mấy tối gần đây hơi đau, nhưng không đau lắm!

– Tôi thừa nhận là có, làm sao cậu biết?

Triệu Chí thật sự kinh ngạc, da trên người gã có thể giải thích là người này cố ý nghe,ngóng những người thân của gã đều biết chuyện này, hơn nữa gã cũng có đến bệnh viện.

Nhưng chuyện nốt ruồi trên mặt bị đau, là chuyện gần đây, trừ gã ra, chẳng ai biết chuyện này.

Trương Dương khẽ thở dài, chầm chậm nói:

– Đây là biểu hiện bệnh của anh, nốt ruồi trên mặt anh là khối u, đây còn giai đoạn đầu, nếu để đến giai đoạn cuối sẽ phiền toái đấy!

– Nốt ruồi của tôi là khối u, sao tôi không biết? Nốt ruồi này theo tôi 40 năm nay, sao giờ cậu nói là khối u?

Triệu Chí đưa tay lên, chỉ vào nốt ruồi trên mặt mình, kêu lớn.

Trương Dương vừa mới nói bệnh trạng kia, còn khiến gã có chút tin tưởng, nhưng nói nốt ruồi là khối u, dù thế nào gã cũng không tin, đừng nói gã, ngay cả Tô Triển Đào đi theo Trương Dương mà cũng có chút hoài nghi.

Một nốt ruồi bình thường đột nhiên trở thành khối u, cái này đúng là làm người ta khó chấp nhận được.

– Thật, tôi là một bác sĩ, sẽ không lừa anh đâu!

Trương Dương lại thở dài, trong lòng bắt đầu nghĩ sao Cơ Hoành Quang lại nghĩ ra cái cách tỷ thí này, lúc này hắn thực sự cảm thấy khó xử.

Tuy nhiên đã đồng ý rồi, cuộc tỷ thí này hắn vẫn phải làm đến cùng, đây là bệnh nhân thích hợp nhất của hắn, không thể nào bỏ qua được.

– Được, cậu không lừa tôi, cậu nói đi, đây là u gì?

Triệu Chí vẻ mặt tươi cười, trong mắt còn mang tia đùa cợt, gã đang tính toán thời gian, từ lúc gã gọi điện tới giờ cũng được một lúc rồi, viện binh của gã cũng sắp tới.

Đợi người của gã tới, nắm quyền chủ động trong tay rồi ra tay cũng không muộn, giờ đến lúc đó gã phải hỏi xem, rốt cuộc Trương Dương có mục đích gì.

– Anh bị ung thư hắc sắc tố!

Trương Dương nhìn gã, chậm rãi nói, ung thư hắc sắc tố là ung thư da, tình hình Triệu Chí hiện nay là ung thư da giai đoạn đầu, hôm nay nếu không phải gặp được Trương Dương, một khi chuyển biến xấu, lúc đó mới thực sự nghiêm trọng.

– Ung thư hắc sắc tố, chưa nghe nói qua, các cậu đã ai nghe nói đến chưa?

Triệu Chí cười to, quay đầu lại, nhìn xem người của mình đến chưa.

Xung quanh đã có người vây xem, rất nhiều người cũng bàn luận, giờ là năm 98, chưa chiếu bộ phim “Phi thành vật nhiễu” (If You Are the One ), không như sau này vì có bộ phim đó, khiến nhiều người biết về chứng bệnh này.

Thậm chí nhiều người đứng quanh, cũng chưa từng nghe nói về căn bệnh này.

Điều này làm Trương Dương cảm thán, khiến thức y học thông dụng còn chưa đủ.

Trương Dương nhìn sang bên cạnh, ánh mắt của hắn lập tức sáng lên, bên cạnh có một hiệu sách, đây là chợ y dược, hiệu sách ở đây, chắc chắn không thể thiếu sách về bệnh ung thư.

Kỳ thực ung thư hắc sắc tố cũng không phải bệnh hiếm, rất nhiều sách giới thiệu, trong tiệm sách này, chỉ cần hắn tìm được sách giới thiệu về căn bệnh này, thì cũng không cần phí sức giải thích nữa.

Nghĩ đến đây, Trương Dương ngẩng đầu, chỉ vào hiệu sách bên cạnh nói:

– Tiên sinh, tôi nói anh không hiểu, vậy đi, ở đây có hiệu sách, chúng ta vào hiệu sách, tôi lấy tài liệu cho anh xem, anh sẽ hiểu được những gì tôi nói đúng không nào?

Triệu Chí vốn muốn lắc đầu, nhưng ngẩng đầu lên nhìn thấy hiệu sách có số 320, gã vừa báo địa chỉ không phải là ở đây sao, nghĩ lại, gã cũng đồng ý.

Trong tiệm sách có nhiều người, không phải sợ mấy người Trương Dương vào đó đối phó với gã.

Muốn đứng trong thị trường dược liệu, học hỏi là việc không thể tránh, mở hiệu sách ở đây rất không tệ.

Một lúc sau, Trương Dương đã tìm được một quyển sách giới thiệu về khối u, những năm nay người bị ung thư ngày càng nhiều, những bộ sách này dần được hoan nghênh, tiệm sách cũng nhập về một ít.

Trong quyển sách này, có một phần giới thiệu về ung thư da khá dài, ung thư hắc sắc tố cũng xuất hiện trong đó, mở ra xem một lát, ánh mắt Triệu Chí không rời, càng đọc càng kinh ngạc.

Giờ Khám Bệnh Viện Đại Học Y Dược Tp.hcm

Thời gian quy định khám tại bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM:Bệnh viện Đại Học Y Dược chúng tôi là một trong những bệnh viện lớn tại khu vực miền Nam. Bệnh viện có đội ngũ bác sĩ với tay nghề lâu năm được đào tạo chuyên nghiệp trong và ngoài nước. Ngoài ra, các hệ thống cơ sở vật chất và thiết bị y tế tân tiến nhằm phục vụ chữa bệnh.

Đến với bệnh viện Đại học Y Dược chúng tôi quy trình làm việc khám bệnh của bệnh viện y dược cũng giống như các bệnh viện lớn khác đó là bệnh nhân cũng cần tiến hành đầy đủ các bước và thủ tục theo quy định. Tuy nhiên, thời gian khám bệnh của mỗi bệnh viện có một chút khác nhau.

Giờ khám Bệnh Viện Đại Học Y Dược Tp.HCM

Thời gian làm việc từ thứ 2 đến thứ 6 và bắt đầu từ 6h30 – 16h30.

Thứ bảy bệnh viện chỉ làm việc buổi sáng từ 6h30 đến 12h00.

Chủ nhật và các ngày lễ bệnh viện đại học y dược chúng tôi không khám bệnh, chỉ ưu tiên cho trường hợp cấp cứu (24/24).

Sau 6h30 thời gian thăm khám bệnh nhân và các bộ phận tại bệnh viện sau đây sẽ bắt đầu làm việc:

Quầy đóng lệ phí tại khu A.

Các xét nghiệm tại khu A

Điện não, điện cơ khu A

Kiểm tra Hp (HP Test) khu A

Đo điện tim khu A và C

Siêu âm tim khu A và C

Phòng chụp hình ảnh CT – Scan khu A và B

Phòng chụp cộng hưởng từ MRI khu A và B

Khám chức năng hô hấp khu B

Chụp X – Quang khu A, B và C

Phòng siêu âm khu A, B và C

Quầy thuốc của bệnh ở khu A, B và C

Khám có Bảo hiểm y tế (BHYT) khu B và C.

Quy trình khám bệnh viện tại Đại học Y Dược TPHCM

Như thời lệ, thời gian khám chữa bệnh của bệnh viện Đại Học Y Dược có quy định cụ thể như:

Quy trình làm việc của bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM bắt đầu từ 5h sáng đối với các bộ phận đăng ký khám bệnh còn các bộ phận khác thì bắt đầu vào lúc 6h30 sáng.

Theo quy định của bệnh viện 5h sáng nhân viên đã mở cửa chào đón các bệnh nhân đến đăng ký khám bệnh.

Một số lưu ý của bệnh nhân cần nắm rõ khi đăng ký khám bệnh tại bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM.

Sơ đồ quy trình khám bệnh có BHYT và không có BHYT tại bệnh viện Đại Học Y Dược TP.HCM

Một số khu vực khám bệnh sẽ nhận tư vấn người bệnh di chuyển đến khu vực cần biết đăng ký thăm khám ngay tại khu vực A và C.

Bệnh nhân cần sự hỗ trợ bác sĩ tư vấn thì liên hệ khu B hoặc C.

Ngoài ra, bệnh nhân cần đóng chi phí khám hoặc đăng ký các dịch vụ xét nghiệm thì liên hệ tại khu B và C.

Sơ đồ khu vực A và B tại bệnh tại bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM.

Bệnh nhân dựa trên lịch trình và sơ đồ tại bệnh viện Đại học Y Dược chúng tôi sẽ giúp bạn dễ dàng thực hiện các quy trình khám bệnh, giúp bệnh nhân tiết kiệm thời gian.

Bệnh viện Đại học Y Dược khám ngoài giờ không?

Thông tin thời gian làm việc đã được đề cập ở trên theo quy định của bệnh viện Đại Học Y Dược chúng tôi Chúng ta có thể nắm rõ giờ làm việc của bệnh viện bắt đầu từ 6h30 và kết thúc vào lúc 16h30 từ thứ 2 đến thứ 6 hàng tuần và thứ 7 chỉ làm việc buổi sáng 6h30 đến 12h00. Hiện nay bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM không tiến hành thăm khám bệnh ngoài giờ.Nhưng trong tương lai ban lãnh đạo bệnh viên sẽ đề xuất về vấn đề khám bệnh ngoài giờ nhằm phục vụ cho các bệnh nhân có hoàn cảnh đặc biệt đáp ứng mọi nhu cầu của bệnh nhân.

Giám Đốc Sở Y Tếbật Khóc Giữa Hàng Chục Phóng Viên

Vị đứng đầu sở Y tế chúng tôi đã không cầm được nước mắt khi trình bày trước đông đảo phóng viên về những điều phóng viên báoNgười tiêu dùng viết xúc phạm mình, trong buổi họp báo chiều qua, 5.11. Phó chúng tôi Nguyễn Tấn Bỉnh, Giám đốc sở Y tế chúng tôi rơi nước mắt trước phóng viên. Ảnh: Dương Cầm

Nội dung cuộc họp báo: Phản ứng của sở Y tế chúng tôi về bài báo “Giám đốc sở Y tế chúng tôi Nguyễn Tấn Bỉnh đá trách nhiệm, đuổi phóng viên”. Tham dự buổi họp báo có đại diện Ban tuyên giáo chúng tôi sở Thông tin truyền thông, thư ký tòa soạn báo Người tiêu dùng và đại diện sở Y tế chúng tôi

Chánh văn phòng sở Y tế chúng tôi bác sĩ Nguyễn Anh Tuấn cho biết: “Ngày 26.10, ông Hoàng Hùng có mang giấy giới thiệu đến gặp tôi nhưng không ghi rõ nội dung làm việc và ông Hùng không xuất trình được thẻ phóng viên hay cộng tác viên.

Ngày 27.10, ông Trần Phong tiếp tục đến gặp bộ phận tiếp nhận thông tin báo chí, cũng mang giấy giới thiệu đến nhưng không ghi rõ nội dung làm việc và cũng không xuất trình thẻ phóng viên hay cộng tác viên. Cô Tâm có yêu cầu ông Trần Phong để lại giấy giới thiệu và gửi lại câu hỏi để chuyển cho bác sĩ Tăng Chí Thượng, phó giám đốc Sở Y tế chúng tôi người có quyền phát ngôn báo chí.

Người này nóng nảy, chất vấn là theo quy định nào, sở Y tế đòi hỏi phóng viên để lại câu hỏi? Chúng tôi giải thích rõ: Sở không bắt buộc phóng viên gửi câu hỏi, nhưng do tình huống người phát ngôn không có mặt tại chỗ nên tốt nhất là gửi câu hỏi và chúng tôi sẽ trả lời đầy đủ. Họ đã không đồng ý”.

Ông Nguyễn Anh Tuấn, chánh văn phòng Sở Y tế chúng tôi đang trình bày sự việc. Ảnh: Dương Cầm

Về việc có hay không ông Nguyễn Tấn Bỉnh say xỉn, đuổi phóng viên như báo Người tiêu dùng thông tin, bác sĩ Nguyễn Anh Tuấn chi tiết:

Chúng tôi thấy quy trình làm việc như thế, nên đã phát văn bản sang, nêu rõ quan điểm của sở về bài báo. Ngay trưa 31.10 chúng tôi đã phát hành văn bản. Sáng 2.11 chúng tôi có buổi làm việc với Tổng thư ký báo Người tiêu dùng. Báo Người tiêu dùng đồng ý nếu chúng tôi có văn bản, sẽ ngưng đăng bài đó trên trang điện tử. Ngày 3.11 sở Y tế đã tiếp nhận 8 câu hỏi về quá tải ở bệnh viện của báo Người tiêu dùng và đã trả lời trong ngày 4.11. Hôm nay, theo đúng lịch, sẽ có buổi làm việc nữa với báo Người tiêu dùng nhưng bất thành, do họ đòi hỏi tổ chức họp báo ở tòa soạn, còn chúng tôi lại muốn tổ chức họp báo ở sở Y tế.

Theo chỉ đạo của UBND chúng tôi chúng tôi tổ chức buổi họp báo, có sự có mặt của Thành ủy, Ban tuyên giáo, phóng viên, lãnh đạo báo Người tiêu dùng…để rộng đường dư luận” – Bác sĩ Nguyễn Anh Tuấn cho biết thêm.

Có mặt trong buổi họp báo, Phó GS. TS Nguyễn Tấn Bỉnh kể về về buổi gặp “định mệnh” với phóng viên:

” Khoảng 1 giờ tôi có nhận được tin nhắn, nội dung xưng là phóng viên báo Người tiêu dùng muốn gặp để hỏi về vấn đề quá tải ở bệnh viện. Tin nhắn tôi còn lưu ở đây. Do đang chủ trì cuộc họp do bộ trưởng Bộ Y tế chỉ đạo về phối hợp thực hiện bệnh viện vệ tinh giữa Bệnh viện Ung Bướu và viện Thống Nhất, tôi chưa kịp trả lời….

Thật sự là tôi không có lưu số nên không biết phóng viên đó là ai. Thông thường, nếu có bận họp, sau khi họp xong tôi đều trả lời tin nhắn. Nếu phóng viên cần phỏng vấn thì tôi yêu cầu gửi câu hỏi qua mail, tôi sẽ trả lời tất cả, rõ ràng, công khai minh bạch, không giấu gì cả. Tại sao phải giấu? Nếu có khuyết điểm, bất cập thì mình phải nhìn nhận và sửa chữa. Tất cả chỉ để ngành y tế thành phố tốt hơn”.

“Tôi thật sự quá buồn” – Giám đốc Sở Y tế chúng tôi Nguyễn Tấn Bỉnh. Ảnh: Dương Cầm

Ông kể tiếp: “Một lúc sau, đang xử lý hồ sơ thì tôi nghe tiếng gõ cửa. Tôi mở cửa ra, thấy có 2 người xưng là phóng viên báo Người tiêu dùng. Tôi chưa gặp hai phóng viên này bao giờ. Tôi hỏi: Ủa các em là ai? Sao anh không biết tờ báo này? Tôi mời hai phóng viên vào phòng ngồi đàng hoàng và nói chuyện thân mật. Tôi từng là một bác sĩ, là một nhà giáo, tôi không thiếu lịch sự đến mức đuổi người ta, trong khi tôi chưa biết họ là ai.

Ngay sau tiếp phóng viên, lúc đó đã là 16 giờ, tôi phải ký một chồng hồ sơ, vội vã về nhà chuẩn bị ra sân bay, bay sang Nhật dự hội nghị ghép tủy Châu Á Thái Bình Dương. Đang ở bên Nhật, tôi nghe anh em báo cáo về bài báo và tôi lên mạng xem, tôi rất buồn. Những điều phóng viên viết, tôi hoàn toàn không đồng tình”.

Nói đến đó, bất ngờ vị đứng đầu ngành y tế chúng tôi nghẹn giọng, bật khóc: ” Tôi thường nói với học trò của mình: Thầy không bao giờ làm sai. Tôi cũng thường nói với các phóng viên: Tôi khác biệt với những giám đốc sở trước, không làm điều gì sai.

Tôi từng là một bác sĩ, Hiệu trưởng trường đại học y khoa Phạm Ngọc Thạch từ năm 2008-2012, từng là tấm gương của ngành y. Các thầy lớn tuổi gặp tôi vẫn quý mến gọi tôi là Hiệu trưởng. Tôi sống như thế nào, anh em đều hiểu. Ngày hôm đó, tôi tiếp hai phóng viên rất thân mật, thân mật một cách quá mức. Tôi xin lỗi mọi người vì đã xúc động quá mức…”

Những giọt nước mắt của vị đứng đầu ngành y tế chúng tôi khiến nhiều người xúc động. Ảnh: Dương Cầm

Lấy lại bình tĩnh, ông Nguyễn Tấn Bỉnh tiếp tục: “Sau khi hỏi tôi về tình trạng quá tải ở các bệnh viện, đột ngột quay sang hỏi tôi về vấn đề lấn chiếm trong khuôn viên bệnh viện Nhi Đồng 2. Nếu họ hỏi tôi vấn đề cho thuê đất trong bệnh viện thì tôi còn trả lời được.

Vấn đề lấn chiếm đất ở bệnh viện Nhi đồng 2, không thuộc thẩm quyền giải quyết của sở Y tế mà là của UBND quận 1, làm sao tôi trả lời? Theo tôi biết, còn có mấy căn nhà lấn chiếm ở trong đó. Đó không chỉ là vấn đề nhức nhối của ngành y tế mà còn của các cấp lãnh đạo… Ngay cả lãnh đạo bệnh viện Nhi đồng 2 rất bức xúc, không có cách nào giải quyết. Từ ngày tôi làm giám đốc sở y tế đến nay, tôi dứt khoát không cho phép bất cứ bệnh viện nào được phép cho thuê mướn mặt bằng, dù để mở hiệu thuốc. Tôi thực hiện đúng chỉ đạo của UB – 09. Tôi đã giải tán những tiệm mắt kính ở bệnh viện Sài Gòn và bệnh viện Trưng Vương, không chấp nhận chuyện tư nhân thuê đất của bệnh viện để kinh doanh. Còn hợp đồng cho thuê đất ở bệnh viện Nhi đồng 2, là thực hiện theo chỉ đạo của UBND thành phố, ký từ năm 2009, khi tôi chưa làm làm giám đốc Sở Y tế “.

Phó chúng tôi Nguyễn Tấn Bỉnh phủ nhận về thông tin báo Người tiêu dùng cho rằng ông say xỉn, nồng nặc mùi rượu bia trong giờ làm việc: “Tôi chưa bao giờ say xỉn trong giờ làm việc. Tôi thẳng thắn với anh chị về điều đó. Tôi có thể đi tiệc buổi tối, có đi cũng ngoài giờ làm việc. nhưng trong công vụ có rượu bia là tôi xin phép. Cho nên nói tôi tiếp xúc phóng viên trong tình trạng say xỉn là không thể nào có.

Kết thúc phần phát biểu, vị đứng đầu ngành y tế chúng tôi buồn rầu: “Tôi vừa từ Nhật về đến Sài Gòn tối qua. Tôi rất buồn. Sở Y tế chúng tôi nỗ lực phát triển, năm nào cũng được Bộ Y tế khen nhưng họ đưa hình ảnh của tôi như vậy và dùng những ngôn từ đó, khiến người dân có cách nhìn nhận không đúng về ngành y tế. Không lẽ chỉ vì cá nhân tôi, họ lại đi xóa bỏ công lao của cả ngành như vậy?

Đáng buồn hơn, Báo Người tiêu dùng không có một động thái nào, cũng không gỡ tấm hình, những ngôn từ nói về tôi như một người say xỉn, bê tha… Người ta nhìn vào sẽ nghĩ gì? Họ có sự xúc phạm rất lớn đến tôi. Nếu tôi có xúc phạm gì phóng viên như họ nói, tôi sẽ chấp nhận xin lỗi trên các phương tiện đại chúng, đứng ra xin lỗi trước toàn ngành y tế. Tôi thấy mình không xúc phạm gì cả”.

Sau phần thông tin của Sở Y tế, đại diện báo Người tiêu dùng có ý kiến nhưng bác sĩ Nguyễn Anh Tuấn cho biết cuộc họp báo chỉ dừng lại ở việc thông báo quan điểm của Sở y tế chúng tôi về nội dung bài báo.

Mọi người rất bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của một người đàn ông tự xưng là cán bộ hưu trí, có 40 năm tuổi Đảng và là bạn đọc thân thiết của… báo Người tiêu dùng. Người đàn ông này đã đứng lên phát biểu thao thao, nặng lời chỉ trích ông Nguyễn Tấn Bỉnh (?!). Một phóng viên đã bực mình, cắt ngang lời ông này: “Ông là ai? Ở đây là cuộc họp báo giữa các phóng viên và Sở Y tế, cho nên ông đừng làm mất thời gian của chúng tôi”.

Phó chúng tôi Nguyễn Tấn Bỉnh đã lịch sự mời người đàn ông này sang phòng bên để giải tỏa những thắc mắc. Do bận khách, ông Bỉnh đã nhờ bác sĩ Nguyễn Anh Tuấn, chánh văn phòng sở Y tế tiếp người khách lạ kia.

Thế nhưng người đàn ông này đã không đồng ý, phản ứng một cách thái quá, gây bất bình cho nhiều người có mặt. Ông ta ra giữa sân sở Y tế chúng tôi hét lớn: ” Hôm nay ông Nguyễn Tấn Bỉnh lật lọng tui. Nói tiếp tui rồi giờ không tiếp” (???)

Theo Lê Ngọc Dương Cầm (MTG)

Giám Đốc Sở Y Tế Bật Khóc Vì Chuyện Say Xỉn, Đuổi Phóng Viên

Chiều qua (5/11), Sở Y tế TPHCM đã tổ chức buổi họp báo để nêu quan điểm chính thức về nội dung bài viết cho rằng Giám đốc Sở Y tế TPHCM Nguyễn Tấn Bỉnh”đá trách nhiệm, đuổi phóng viên” đăng trên báo Người Tiêu Dùng ngày 30/10. Theo lãnh đạo sở này, việc tổ chức buổi họp là thực hiện chỉ đạo của Thường trực UBND TPHCM (?).

Theo bài báo kể trên, vào lúc 14h40 ngày 28/10, ông Nguyễn Tấn Bỉnh – Giám đốc Sở Y tế chúng tôi đã tiếp phóng viên báo Người Tiêu Dùng trong tình trạng “nồng nặc mùi bia rượu, mặt đỏ gay”.

Khi phóng viên hỏi về tình trạng quá tải tại Bệnh viện Nhi đồng 2 “mà trong khuôn viên bệnh viện vẫn có quỹ đất dôi dư dành cho thuê”, ông Bỉnh đã “đá trái bóng trách nhiệm” cho UBND chúng tôi và UBND quận 1. Cũng theo bài báo, ông Bỉnh sau đó đã đẩy lưng, đuổi các phóng viên ra khỏi phòng…

Đối với các nội dung trên, phát biểu tại buổi họp báo, ông Bỉnh cho biết đã báo cáo đầy đủ cho UBND chúng tôi và chờ ý kiến chỉ đạo từ lãnh đạo thành phố.

“Tôi rất buồn và không đồng tình với bài báo. Tôi hơi tiếc là đã tiếp các phóng viên báo Người Tiêu Dùng với thái độ quá thân mật”, ông Bỉnh nói.

Ông Bỉnh bật khóc khi cho rằng mình không bao giờ say xỉn trong giờ làm việc. “Tôi là một bác sĩ, một thầy giáo. Thế nên, tôi luôn ý thức mình là một tấm gương cho các thế hệ đồng nghiệp, học trò”, ông lau nước mắt.

Quang cảnh buổi họp báo. Ảnh: Quốc Ngọc.

Về vấn đề đất thuộc khuôn viên Bệnh viện Nhi đồng 2 bị lấn chiếm, ông Bỉnh cũng khẳng định ngành y tế không thể giải quyết được mà thuộc trách nhiệm của chính quyền.

“Tôi khẳng định, từ khi làm Giám đốc Sở Y tế, tôi không bao giờ chủ trương cho phép các cơ sở y tế cho thuê mướn mặt bằng”, ông Bỉnh nói. Đối với chuyện quá tải bệnh viện, ông cũng khẳng định thời gian qua chúng tôi đã hết sức nỗ lực trong vấn đề giảm tải và được Bộ Y tế ghi nhận những thành quả.

Cuối cùng, ông Bỉnh cho rằng bài viết trên báo Người Tiêu Dùng đã xúc phạm nặng cá nhân ông mà cho đến nay báo vẫn chưa có lời đính chính, cũng như không sớm gỡ thông tin và hình ảnh của ông khỏi trang điện tử của báo này.

Tiếp lời ông Bỉnh, đại diện báo Người Tiêu Dùng cho biết sẽ lắng nghe quan điểm của Sở Y tế chúng tôi và sẽ có phản hồi chính thức cho sở.

Một vấn đề nữa, sau bài viết Giám đốc Sở Y tế TPHCM Nguyễn Tấn Bỉnh”đá trách nhiệm, đuổi phóng viên” nói trênđược đăng tải, trang web của Sở Y tế chúng tôi đã có thông tin phản bác. Tuy nhiên, không rõ vì lý do gì thông tin này cũng bị gỡ bỏ khỏi website của sở. Tại buổi họp báo, lãnh đạo Sở Y tế thành phố cũng không giải thích gì về vấn đề này khi có phóng viên đặt câu hỏi.

Theo TPO