Top 21 # Xem Nhiều Nhất Ngày Nào Mình Còn Bên Nhau / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Asus-contest.com

Tâm Sự Bạn Trẻ .:. Ngày Mình Không Còn Bên Nhau / 2023

Dù cho sau này có gặp được bao nhiêu người, có lướt qua bao nhiêu người cũng không chắc tìm thấy cảm xúc mà mình từng mang lại cho nhau. Anh không có lỗi, em cũng không có lỗi, chỉ tại thời điểm mình gặp nhau là sai trái, để rồi mọi cố gắng điều trở nên bất lực. Mình đã đi cùng nhau một đoạn đường rồi, dù là vỏn vẹn đứng bên lề cuộc sống của nhau, dù là vụng về dõi theo cuộc sống của nhau, nhưng em tin chắc mọi cảm xúc mình dành cho nhau là chân thật…

Nếu một ngày mình không còn bên nhau, em không biết bắt đầu ngày đó như thế nào, cảm giác sẽ hụt hẫng ra sao. Đó là một ngày thức dậy, chẳng còn trông mong gặp được anh nữa. Không còn bấm điện thoại để tìm kiếm anh, không còn quan tâm anh đã dậy hay chưa, đêm qua có ngủ muộn không? Ngày đó, em không biết mình sẽ buồn như thế nào, nhưng một điều chắc chắn rằng em sẽ nhớ!

Ngày mình không còn bên nhau, căn phòng trở thành nơi cũ, nụ cười và anh sẽ trở thành kỷ niệm. Rồi anh sẽ gặp được ai đó, chẳng biết cô ấy có đủ kiên nhẫn dõi theo từng bước chân của anh như em từng như vậy nhưng chắc một điều, cô ấy sẽ yêu anh bằng tình yêu mà anh muốn thế…

Chắc sẽ rất buồn nếu lỡ mai thức giấc, niềm hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ. Em không đứng thật lâu trước tủ quần áo xem hôm nay sẽ mặc gì… Rồi cuối cùng lại chọn chiếc áo sơ mi trắng giản đơn. Dù chưa chắc sẽ gặp nhau, dù cả hai vẫn luôn tự che giấu cảm xúc của mình. Chỉ em tin rằng, dù cho có cố gắng che giấu, em vẫn không ngăn được tim mình đập liên hồi, tay em bất giác run lên khi thấy anh ở đó. Cảm xúc đó là gì em không gọi tên được!

Còn em, thay vì lang thang một mình trong những chiều hoàng hôn buốt giá, em sẽ chọn một chỗ ngồi đủ kín. Có thể là một góc nhỏ nơi quán cà phê quen thuộc, chọn một vị trí ngồi sát cửa sổ, lặng lẽ ngắm từng người đi vào, với khuôn mặt lạ lẵm. Em sợ ai đó thân thuộc phát hiện ra nỗi buồn của mình, sẽ khó kiềm lòng lại được. Nếu đó là một ngày mưa càng tốt, em không chắc mình sẽ ổn hơn, chỉ là lòng mình được rửa trôi sau những ngày dài nặng nề níu giữ….

Những chuỗi ngày sau này, biết đến bao giờ mình lại tìm thấy người mà khiến mình cam tâm đánh đổi mọi thứ? Lòng vẫn còn hướng về nhau, trái tim vẫn còn khao khát tìm thấy nhau mà, phải không anh?

Nhân lúc những ngày còn nắng, mưa chưa kéo về phủ kín cả con đường. Em sẽ làm vài điều mình muốn. Nếu lỡ hôm nay, ngày mai em trốn một nơi nào đó, nơi có những con đường rợp kín bóng cây, có bờ sông yên ả trong một chiều yên tĩnh. Anh có tìm ra em đang ngồi co ro ở một góc nào đó đợi anh đến? Em đã từng ngồi mấy giờ đồng hồ chỉ vì hôm ấy lòng nặng nề không thở nỗi… Một điều ngốc nghếch là vẫn luôn dõi mắt tìm kiếm anh trong những người xa lạ lướt qua trước mắt.

Chỉ mong tình cảm mình dành cho nhau, dù đi theo hướng nào vẫn dành cho nhau sự chân thành nhất.

Anh Không Thể Quên Những Kỷ Niệm Ngày Chúng Mình Còn Bên Nhau / 2023

Cuối cùng thì cái ngày em phải ra đi cũng đã tới. Chẳng ai có thể níu giữ em ở lại, cả bố mẹ, bạn bè hay thậm chí là người em yêu. Níu sao được khi đó là điều em muốn, giữ sao nổi vì sự ra đi đó là vì tương lai của chính em. Tôi không dám đưa tay ra níu kéo, mặc dù thâm tâm thì chẳng hề muốn em rời xa mình. Vậy là em ra đi, chỉ còn mình tôi ở lại.

Nhớ hôm nào em còn tựa đầu vào vai tôi nức nở. Em không muốn xa người yêu, nhưng cũng chẳng muốn từ bỏ cơ hội để chạm tới ước mơ của mình. Em rụt rè đề nghị tôi cùng bay sang đất nước ấy. Đáp lại em chỉ có những âm thanh róc rách từ phía vòi phun nước ở giữa hồ. Em cũng im lặng chuyển hướng nhìn của mình về phía trước mặt. Cặp mắt đen láy ầng ậng nước khiến con tim tôi thắt lại. Có một thứ cảm giác vô cùng khó chịu, dường như đó là sự pha trộn của cả nỗi đau và nỗi buồn.

Tôi không có đủ nhẫn tâm để giống như em bỏ lại mọi thứ. Còn quá nhiều điều ràng buộc tôi ở mảnh đất chôn rau cắt rốn này. Chắc chắn tôi sẽ theo em đến miền đất hứa ấy, nhưng nếu là hai mươi hoặc ba mươi năm nữa…, còn giờ thì tôi phải ở nhà để làm tròn bổn phận của một người con. Tôi chỉ có thể hứa rằng nhất định sau này sẽ bay sang đó để thăm em.

Em đi, bỏ tôi ở lại cùng với tình yêu đáng thương của mình. Lòng tôi trống rỗng, tâm trí tôi chẳng lúc nào là không nhớ về em. Tôi vẫn cà phê, vẫn đi dạo ở công viên vào mỗi buổi tối nhưng khác với ngày trước, bây giờ chỉ có riêng mình tôi. Khi bước chân mỏi mệt, tôi lại ghé vào chiếc ghế đá quen thuộc dưới tán xà cừ, nằm bên cạnh là một chiếc cột đèn tỏa sáng rực rỡ. Chiếc ghế đá nhìn thẳng ra phía hồ nước, chiếc ghế đá mà dạo ấy hầu như ngày nào cũng có mặt tôi và em. Tôi vẫn đây, cảnh và vật vẫn đấy, còn em thì đã xa tít tận phương trời nào.

Tôi đưa tay vuốt ve hình trái tim trên thành ghế đá, trái tim mà mới chỉ vài tháng trước đây em đã tinh nghịch lấy bút xóa khắc lên. Gió mưa đã làm cho nét mực phai nhòa, nhưng phía trong trái tim tên của tôi vẫn mỉm cười ôm trọn lấy dòng tên em đứng đó. Đột nhiên trong tôi xuất hiện một ý tưởng vô cùng ngốc nghếch. Tôi định ngày mai sẽ mang theo một chiếc bút xóa để tô cho đậm lại những nét vẽ ngày nào của người con gái tôi yêu. Biết rằng chẳng để làm gì thế nhưng có thể nó sẽ khiến lòng tôi ấm lại.

Cứ nghĩ tới việc từ nay bầu trời của tôi sẽ không còn bóng hình em hiện hữu là trái tim tôi lại không thể nào yên. Lòng tôi cồn cào, dạ tôi bứt rứt, một thứ cảm giác vô cùng khó chịu. Tôi muốn xua đuổi nó đi lắm, nhưng lại chẳng có cách nào. Nếu biết trước có ngày này xảy ra thì tôi đã không yêu em em nhiều như thế. Có thể như vậy thì giờ đây trái tim tôi sẽ bớt đau đớn hơn chăng?

Em ra đi mà không hẹn ngày trở lại. Tôi biết khả năng em trở về Việt Nam làm việc là rất nhỏ nhoi. Ngày chia tay em tôi chỉ mỉm cười cầu chúc cho mọi điều may mắn sẽ tới. Tôi ôm người con gái mình yêu vào lòng, răng cắn chặt vào bờ môi dưới, cố gắng để ngăn những giọt nước mắt mình rơi. Em kéo vali bước đi, không quên quay lại vẫy tay chào tạm biệt. Và hình như đôi mắt đen láy của em lại ướt…

Một cuộc chia ly toàn những nụ cười gượng gạo, không thề nguyền, chẳng hứa hẹn, chỉ có tình yêu vẫn đang rực cháy ở trong tim hai người. Tôi quay đi khi bóng em đã khuất, mắt không rơi lệ, nhưng hình như có cái gì đó mằn mặn ở trên môi… Dù cho rất buồn nhưng tôi luôn tin mình đã quyết định đúng. Tôi không níu kéo để lòng em không cảm thấy day dứt. Em hãy an tâm mà bước đi, còn tôi sẽ ở lại phía sau dõi theo và cổ vũ cho em.

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em / 2023

“Nếu mình lấy nhau, điều mà cả đời này em muốn làm nhất chính là toàn tâm toàn ý yêu anh… Vì thế, nếu một ngày mình chán nhau. Hãy nhắm mắt… Chứ đừng buông tay…”

Đó là một trong những câu nói đầu tiên của em khi em đồng ý yêu anh. Và đến tận bây giờ, em vẫn tin vào điều ấy, vì em cũng chỉ như những người con gái khác thôi, em có một trái tim biết yêu, một tâm hồn nhạy cảm biết đau và một tình yêu mà em muốn mãi dành cho ai đó, dù nhỏ và giản đơn nhưng em cũng sẽ nâng niu trân trọng.

Đôi khi em ngồi nghĩ về những dự định của hai đứa mình, về ảnh đám cưới sau này sẽ chụp thế nào, ở đâu. Về khu vườn mà vợ chồng mình sẽ trồng trước hiên nhà, hay những đứa trẻ của em và anh mà em nói rằng sẽ phải cho chúng ăn mặc thật cute và đáng yêu anh ạ. Em nghĩ đến những bữa cơm sau này khi anh lấy em về làm vợ,về tên con chúng mình phải đặt thế nọ, thế kia cơ…Em nghĩ tới một gia đình nhỏ thuộc về em, ở đó em sẽ đánh thức anh mỗi ngày khi mặt trời bắt đầu sắp len qua ô cửa sổ.Vì thế em tin rằng nếu có lấy chồng em sẽ phải lấy người Yêu Em và Em Yêu anh ạ!

Em gọi thành phố nơi mình đang sống là thành phố không ngủ, vì ở đó luôn sáng đèn, bất kể là ngày hay đêm em đều nghe thấy tiếng cuộc sống nơi đây chuyển động.Vì nhiều đêm dài em không dám kéo rèm nhìn ra những khoảng sáng bên ngoài, không dám nhìn những ô của sổ màu vàng của những tòa nhà đối diện.Vì em sợ em khóc, vì em sợ em yếu mềm.

Anh bước vào cuộc sống của em như thế nào nhỉ? Chỉ nhớ rằng khi vẫn còn là bạn bè, mình hay khắc khẩu và mình hay cãi nhau lắm, anh nói ra câu nào là em cãi lại câu ấy,anh hỏi em câu nào thì em mới trả lời anh câu ấy,anh chọc giận em lần nào là em lườm cho anh phải quay mặt đi lần ấy.Lần nào anh nhìn em cười cũng bị em quay sang hỏi “Nhìn gì?” , “Cười gì?” , lần nào anh gọi em bằng một cái biệt danh mà anh mới nghĩ ra cũng bị em đứng lại hỏi “Thế em không có tên à?” Những lúc như thế anh nghiêng đầu nhìn em khó hiểu, anh biết không em thích nhìn anh như thế ! Là những lúc khuôn mặt anh ngô ngố rất hiền.

Em gọi anh là cái lò đốt thuốc, điếu thuốc lúc nào cũng mập mờ cháy dở trên tay. Có những lúc không biết vì sao đôi mắt anh thoảng chút u buồn,anh ngửa mặt lên trời, đưa chân dập điếu thuốc đang cháy dở rồi lặng lẽ bỏ đi.

Anh nóng tính, anh hay vùng vằng giận dỗi như đứa trẻ con, mọi người rất sợ anh mỗi khi anh bực mình còn em thì cứ vẫn vênh cái mặt lên mà đáp lại ,em bảo vì em thích trêu tức anh, anh càng tức em càng thích.

Em gọi con đường dài mà mình vẫn hay đi về cùng nhau là đường Hoa Ngọc Lan. Khi em đến em cứ lặng lẽ đi mà không để ý rằng cả một chặng đường dài em bước qua ngập tràn cây Ngọc Lan chưa đến mùa nở. Một buổi tối về qua, trời nổi gió làm cho hàng Ngọc Lan đan rối vào nhau,anh quay sang nói với em “Đây là con đường đẹp nhất trường mình !” Em ngẩng đầu lên, gió xào xạc lướt qua… Lúc đó em biết rằng với em nó sẽ là con đường đẹp nhất.

Là nụ cười ướt đẫm mồ hôi của anh khi anh đi bộ đến mấy vòng cái công viên trên núi chỉ để lấy hai con cá mà em vừa mua chưa kịp mang về.

Là ánh đèn rực rỡ bên hai bờ sông Châu giang của buổi hẹn hò đầu tiên hai đứa đi chơi.Ngày hôm đó, chân em tấy đỏ lên vì đôi giày mới,vì đi bộ nhiều.Anh bất chấp những cái nhìn hiếu kỳ cõng em trên lưng đi qua gần hết những cây cầu rực rỡ bắc qua dòng sông ấy.Anh bảo rằng,trong thành phố có 5 cây cầu bắc qua sông Châu Giang,anh nhất định sẽ cõng em qua hết 5 cây cầu ấy…Em nhìn anh cười và nói rằng:

– “A có thấy nước sông Châu Giang đang chảy không? Nếu có một ngày anh phản bội em,em sẽ biến thành nước sông Châu Giang để nhấn chìm anh …

– Vậy thì anh sẽ chuộc lại lỗi lầm bằng cách biến thành hai bên bờ để mãi bao quanh nước dòng sông em ạ” – Anh nhìn dòng nước đang chảy nói.

Là giây phút mình cùng viết tên nhau trên dải lụa màu đỏ quăng lên cây Nhân Duyên trên núi Bạch Vân. Truyền thuyết về cây Nhân Duyên, rằng những dải dây màu đỏ ấy sẽ giữ hai người yêu nhau ở bên nhau, những người yêu nhau cuối cùng vẫn sẽ về với nhau.

Là biển mùa đông sương trắng che lấp hết tầm nhìn, anh lấy cát về cho vào lọ thuỷ tinh để giữ lại những nơi mà chúng mình đã cùng nhau đi qua, chiếc lá phong màu đỏ khi mình cùng vứt chìa khoá xuống vực sâu nơi Khoá Đồng Tâm vẫn còn ép trong trang vở, là tên của hai đứa khắc trên hạt gạo và móc vào điện thoại của nhau. Là những mùa hoa nở trên những con đường trong trường mà chúng mình đặt tên.

Là hơi ấm phả ra từ tách cà phê Capuchino trong quán café mình vẫn ngồi. Đó là ngày kỉ niệm chúng mình yêu nhau được một tháng, quán café đó,chiếc bàn gần cửa sổ, hương vị café , và chàng ca sĩ đang hát bản tình ca có tên “10 năm” ấy . Anh bảo rằng ngày này năm sau bọn mình nhất định sẽ ngồi đúng vị trí này, uống loại café này và nghe lại bản tình ca này.

Là Valentine lạnh buốt vào mồng 1 Tết khi chúng mình về nước, anh chạy xe gần 150km xuống với chúng tôi đưa cho em hai hộp quà, trong cái hộp đó có 1 bông hoa hồng và một tờ lịch gấp đôi. Trên tờ lịch đề “Giao thừa …năm…” . Anh bảo có nghĩa là mình cùng đếm từ giao thừa đầu tiên mình có nhau cho đến nhiều năm sau này nữa.

Là cái mail anh gửi cho em đã lâu lắm rồi khi mình giận dỗi nhau, anh nói rằng bởi vì có em trong cuộc đời nên anh mới biết rằng nó rộng lớn biết bao nhiêu, anh khám phá ra những điều anh chưa từng hay nghĩ đến và đi qua những con đường anh vốn dĩ chưa từng bước qua.

Em đã tin vào tình yêu này.Em gạt bỏ những dư âm đã qua của anh, gạt bỏ những rào cản ngăn em đến với anh vì em thật sự biết yêu đơn giản chỉ là yêu, là khi trái tim em muốn hướng về một ai đó và ở bên người đó. Đôi khi để bảo vệ cái tình yêu mong manh này em cố dối mình rằng những việc không vui xảy ra chỉ là một giấc mộng mị mà em chưa tỉnh. Rồi chúng mình sẽ không sao, và em cất những nỗi hoang mang ấy ở rất sâu trong tim, để không một ai thấy.

Nỗi đau rằng… Anh… đã có một phút ngã lòng phản bội em

Nếu em nói rằng em không đau, không buồn, không khóc thì đó đương nhiên là nói dối. Nhưng nếu nói lòng em giờ trống rỗng, không cảm giác thấy buồn, thấy đau thì cũng chẳng sai. Em biết một phần nào đó trong trái tim biết yêu của em đã không còn như cũ. Trái tim này em đã chia nó thành 3 phần, một nửa để yêu, một phần còn lại để buồn và phần nhỏ nữa em để nó về trạng thái rỗng không. Đó là những phần yêu thương đã mất đi…

Anh chỉ hỏi em rằng “Em sẽ vứt bỏ những gì thuộc về anh chứ ?” .Biết nói thế nào nhỉ,những gì đã qua giữa 2 đứa,những buồn vui, giận hờn, tất cả những kỉ niệm ở nơi đây, bóng dáng của anh, nụ cười của anh, mùi hương của anh. Nếu giờ con đường của mình phân đôi, em vẫn sẽ giữ nó lại, những gì đã qua em sẽ để dành suốt đời…

Trong thâm tâm em, chưa bao giờ em nghĩ rằng anh sẽ phản bội em,vì em tin rằng những người con gái của anh sẽ không ai có thể yêu anh nhiều hơn em đâu.Trong thâm tâm em, em không bao giờ muốn mình chết đi sẽ biến thành nước sông Châu Giang để nhấn chìm anh như lời em nói,vì khi ấy anh có hoá thành hai bên bờ sông cũng đâu ngăn được nước sông trôi về biển. Trong thâm tâm em,em không hận anh, cũng không hận người con gái cũ của anh. Nhưng em không biết phải lí giải nó ra sao. Em chỉ không muốn làm tổn thương người khác sao người khác cứ phải làm tổn thương em?

Em sẽ không trách móc, vì điều đó giờ đâu còn nghĩa lí gì nữa. Thứ còn lại duy nhất có ý nghĩa bây giờ có lẽ chỉ là tình cảm của đôi bên. Anh chỉ im lặng ở bên em, lăn lóc cả một tuần trời ra vào bệnh viện vì em ốm. Nhìn những lúc anh ngủ gật trên ghế hay phải nhịn đói vì em, em biết em thật sự vẫn thương và vẫn yêu anh nhưng những gì anh làm cho em đó là vì anh vẫn còn yêu em hay chỉ là vì anh thương hại?

Những gì không thuộc về em thì em không bao giờ nắm giữ… em có đủ mạnh mẽ để buông tay, đủ tự tin để cười, đủ nghị lực để luôn sống tốt.

“Bọn mình yêu nhau lại từ đầu được không em?!”

Nếu như anh cảm thấy đó thật sự chỉ là sai lầm. Nếu như anh thật sự vẫn cần em đi cùng anh trên con đường anh đã chọn. Vậy thì em sẽ vẫn dùng phần còn lại của trái tim biết yêu để tiếp tục bước cùng anh. Rồi cũng có thể một ngày nào đó, khi trả hết yêu thương cho anh, em sẽ tự mình rời xa anh, rời xa kỉ niệm.

Em chẳng phải là cao thượng, vị tha gì đâu. Chỉ là những gì thuộc về anh, em phải trả lại nó về cho anh chứ. Em gọi anh là người đàn ông mà em rất yêu, rất yêu. Tình cảm này của em vốn dĩ là dành cho anh, em chỉ muốn mình thanh thản, vì thế em cần trả lại nó về với anh.

Nhiều người sẽ nghĩ em điên rồ, em ngốc nghếch. Nhưng kệ đi, ai đó đã nói rồi, yêu đơn giản chỉ là yêu. Vậy thì hãy một lần duy nhất cho tình yêu một lối để đi.

Chiều tắt nắng rồi…

Ban công mở toang cửa, bài hát em thích mà anh đã chép lại lời để về nhà tìm khi chúng mình nghe thấy trong siê u thị vẫn lặp đi lặp lại từ chiếc máy tính của phòng em

“Nếu như đây là tình yêu…

Nếu như đây không phải là kết cục…

Nếu như em vẫn còn yêu anh..

Nếu em nguyện tin rằng , anh chính là duy nhất”

Chiều tắt nắng rồi, gió vẫn cứ thổi miên man…

Em thích gió,vì em tin Gió sẽ làm em quên tất cả.Hôm nay là một ngày trời gió, ban công của em ngập gió, em cầu mong nó thổi hết những đau thương của em, để em lại là em, để em lại có thể yêu anh như ngày đầu tiên em đến!

Mình Gặp Nhau Vào Một Buổi Trưa Vắng, Vnvc Em Đẹp Lắm! / 2023

Vào một ngày đẹp trời, hơi có nắng nhẹ và có gió tôi đưa Vợ đi tiêm phòng ở VNVC, một phần là tôi muốn đến đây tiêm xem dịch vụ nó ra sao để mà lựa chọn sử dụng sau này. Phần vì là buổi trưa (12:30) nên trung tâm tiêm chủng công lập có mở cửa đâu mà tôi tới.

Trung tâm VNVC tôi trải nghiệm là ở Cầu Giấy – Hà Nội, tôi đèo vợ trên 1 con xe gắn máy. Con xe gắn máy của tôi cũng… chẳng hơn ai vì nó cũ rồi. Vì tới buổi trưa nên khách cũng chẳng có mấy. Vì khách cũng chẳng có mấy nên dường như nhân viên VNVC cũng quên luôn rằng vẫn còn những vị khách như tôi.

Tôi dừng xe trước cửa VNVC Cầu Giấy cũng chẳng có ai đón tôi dù có lễ tân, phải cho tới khi tôi hỏi lễ tân VNVC chỗ để xe ở đâu họ mới chỉ cho tôi chỗ đỗ, nhưng chỉ ra chỗ đỗ 4 bánh, tới gần đó tôi cũng chẳng thấy ai để hỏi tiếp mình nên để con xe 2 bánh của mình ở đâu. Bằng nghiệp vụ của mình thì tôi cũng tìm ra được chỗ để xe 2 bánh. Hoài mong trong tôi về một dịch vụ tiêm chủng tư nhân lớn nhất nước đã tiêu tan ngay từ khi tôi gặp cô lễ tân này.

Các Cụ chả vẫn nói, không có người phụ nữ xấu – chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp mà thôi. Nhưng sao cô lễ tân này “bụng to thế” nhỉ? To còn hơn là vợ tôi đang mang bầu nữa. Thôi, kể nữa thì lại thành kể xấu, chẳng hay ho gì lắm nhỉ.

Cất xe xong thì tôi cũng làm thủ tục tiêm ở quầy như bao dịch vụ khác, quầy lễ tân ở đây khá là nhiều và vì buổi trưa vắng nên tôi không cần lấy số, cứ quầy nào trống mà có người trực thì tôi vào thôi. Cũng khai tên tuổi,… rồi bạn nhân viên sẽ hướng dẫn lên phòng khám sơ bộ.

Lên phòng khám sơ bộ, tôi cũng được vào cùng vợ để nghe Bác sỹ khám sơ bộ trước tiêm chủng. Mục đích của tôi hôm đó là đưa Vợ đi tiêm mũi “uốn ván” mà thôi, nhưng trong phòng khám sơ bộ. Một vị Bác sỹ già hỏi han rất nhiệt tình về mọi thứ, hỏi xong vị Bác sỹ này cũng tư vấn rất nhiệt tình thêm các thông tin khác. Vị Bác sỹ già này có tư vấn thêm cho Vợ tôi tiêm mũi cúm để phòng tránh cúm cho Mẹ và tạo cho em bé một chút kháng thể.

Vì được tư vấn nhiệt tình quá, nên khó có ai từ chối được vị Bác sỹ già này. Thật sự lúc đấy, tôi vui vì ít nhất tôi đã tạm quên được cái ấn tượng xấu xí khi gặp lễ tân VNVC ở cửa ra vào.Tới tận lúc ra thanh toán, xuống tiền tôi vẫn vui.

Nộp tiền xong thì phải đi tiêm chứ, vợ tôi vào phòng tiêm và nói chung là khâu này tôi không vào cùng. Chỉ hỏi vợ thì vợ tôi cũng nói là tiêm cũng ổn, hỏi han các thứ cũng khá là oke.

Tiếp theo là tới khu ngồi nghỉ sau tiêm để theo dõi, chẳng có gì to tác nếu bạn là một người lớn, nhưng trẻ con thì lại khác, có đủ khu vui chơi với đủ trò chơi giúp bé đỡ buồn.

Khi kiểm tra sau tiêm xong, chúng tôi ra về. Nhân viên VNVC thì nhiều đấy nhưng tôi thấy rằng họ vẫn thiếu, vẫn thiếu một cái gọi là kỹ năng bán chéo sản phẩm. Nhân viên lễ tân của VNVC thì toàn nữ trẻ đẹp, mồm miệng khéo léo nhưng dường như… họ thích để khách chủ động tìm tới mình hơn là chủ động tìm tới khách. Với các bà bầu nói chung và vợ tôi nói riêng thì đây chính là cái mỏ vàng của VNVC còn gì nữa đúng không?

Nhưng họ chẳng quan tâm mời chào, tư vấn các gói tiêm chủng, cũng chẳng niềm nở lắm. Nói chung lễ tân VNVC tôi thấy như là những con búp bê được lập trình trước vậy, bạn hỏi họ sẽ trả lời còn nếu không thì…..

Sự niềm nở của lễ tân, của người gặp khách đầu tiên còn thua cả một vị Bác sỹ già. Một vị Bác sỹ khám ban đầu còn có kỹ năng bán chéo sản phẩm hơn cả những cô “búp bê” xinh đẹp kia. Tôi từ quá lâu rồi chẳng đặt niềm tin vào cái gọi là “dịch vụ chăm sóc khách hàng” ở VN này nhiều lắm. Nhưng sau bao nhiêu lâu, quá lâu rồi, quá quá lâu rồi mà các dịch vụ tư nhân gọi là lớn họ vẫn vậy. Vẫn chăm sóc kiểu chộp giật, vẫn coi một nụ cười với khách, một lời cám ơn là một điều xa xỉ.

Trong bài viết này, tôi sử dụng dịch vụ và trải nghiệm tiêm chủng ở VNVC Cầu Giấy – Hà Nội.